* » » »

 Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Chap 11 - 20

Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Chap 11 - 20 sv TienThinhPro(Admin)
* 04.04.2014 / 11:18
Về nhà, Hiểu Đồng tắm nước ấm xong cảm thấy thật khỏe khoắn. Cô bước vào phòng thật nhẹ, bé Đường đang ngủ say sưa, gương mặt như thiên thần làm cho người khác cảm thấy thích thú khi ngắm nhìn. Hiểu Đồng nằm xuống giường, ôm lấy bé Đường trong vòng tay. Bất giác đưa tay vuốt ve gương mặt đáng yêu của bé Đường, vẫn là cảm giác đó, cái cảm giác kỳ lạ khi lần đầu tiên chạm vào làn da mịn màng như sữa kia.
Hiểu Đồng luôn tự hỏi, nếu lúc đó, bé Đường không được sinh ra, liệu cô có thể thoát khỏi những ký ức khủng khiếp mà lão chủ tiệm phở gây ra hay không ?
Từng đêm từng đêm dài, nỗi kinh hoàng cứ ám ảnh trong những giấc mơ của của Hiểu Đồng tạo thành những cơn ác mộng triền miên. Để rồi từng đêm, từng đêm giật mình thức giấc với những giọt nước mắt lăn dài thấm đẫm chiếc gối bên dưới. Muốn bật khóc nức nở nhưng lại không thể đành ném vào trong lòng. Chịu đựng sự dày vò của nó một cách bất lực.
Cái cảm giác bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy ngón tay cô rất kì lạ và thân thương, làm Hiểu Đồng dâng trào bao nhiêu cảm xúc. Dường như những người có cùng giọt máu thường thích ở bên nhau, cái hình hài nhỏ bé thích được Hiểu Đồng bế bồng chăm sóc. Mà mỗi khi ở bên cạnh cái hình hài nhỏ xíu ấy, nhìn thấy gương mặt tựa thiên thần ấy, Hiểu Đồng quên đi nỗi ám ảnh của mình. Hằng đêm nằm bên cạnh bé Đường, nắm lấy đôi bàn tay xinh xắn kia thì cơn ác mộng bị đẩy lùi .
Đang miên man suy nghĩ thì Hiểu Đồng nghe thấy có tiếng gõ cửa. Cô bèn ngồi dậy mở cửa.
Vĩnh Phong đứng bên ngoài vẻ chờ đợi, cậu vừa tắm xong, mặc một chiếc áo thun xám giản dị và chiếc quần dài thoải mái.
- Qua phòng anh một chút.
Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên một chút, chẳng biết có chuyện gì mà Vĩnh Phong lại gọi cô vào lúc nữa đêm thế này. Hai gò má hơi ửng hồng, đôi mắt chớp mi thanh tú, Hiểu Đồng e dè hỏi :
- Có chuyện gì sao.
- Cứ qua đi – Vĩnh Phong hất mặt về phía phòng mình giục, rồi cậu nhìn Hiểu Đồng với anh mắt ranh ma, cười mĩm – Có phải em đang suy nghĩ bậy nên không dám qua phải không.
Bị bắt quả tang, Hiểu Đồng xấu hổ mạnh miệng nói :
- Em đâu có nghĩ bậy đâu…Qua thì qua, có gì mà không dám chứ.
Gương mặt phụng phịu hờn dỗi xen lẫn xấu hổ của Hiểu Đồng lúc này rất đáng yêu. Vĩnh Phong nhìn thấy thật chỉ muốn ôm chầm lấy cô mà chiếm hữu đôi môi đỏ hồng đang bị hàm răng trắng kia cắn nhẹ.
Không phải là Vĩnh Phong không biết chuyện nữa đêm khuya thế này, cậu gọi Hiểu Đồng sang phòng mình sẽ gây hoang mang cho cô thế nào. Là con gái, ai lại không mắc cỡ, không e dè, không ái ngại chứ.
Hiểu Đồng tuy mạnh miệng nói vậy nhưng kì thực cô không dám bước qua, cứ ngập ngừng lưỡng lự, nửa muốn nửa không. Bộ dạng trông thật tức cười, Vĩnh Phong nhìn thấy phải phì cười, vội kéo tay cô vào phòng mình.
Hiểu Đồng cả kinh khi bị Vĩnh Phong kéo đi như thế, tim đập rất mạnh nhưng lại không dám thở quá mạnh, sợ Vĩnh Phong phát hiện tâm trạng của mình lúc này. Thật là đáng thương . Nhưng quả thật trong đầu cũng có chút suy nghĩ đen tối .
Vừa bước chân vào trong phòng của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng thật chỉ muốn bỏ chạy. Dù suy nghĩ thế nào thì nửa đêm nửa hôm, con gái con đứa mặc đồ ngủ chạy vào phòng một thằng chon trai thì … Tay lại bị Vĩnh Phong giữ chặt nếu mà vùng ra thì càng xấu hổ hơn. Haiz ! Thật là chỉ muốn khóc với tâm trạng ngỗn ngang này.
Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng lại gần giường, ấn cô ngồi xuống tấm đệm dày êm ái kia. Tim Hiểu Đồng chỉ muốn rơi ra bên ngoài. Ban ngày nằm trên chiếc giường này cùng với Vĩnh Phong rõ ràng không có chút cảm giác gì, vậy mà lúc này, nó là thứ nguy hiểm nhất mà cô cần tránh xa.
Vĩnh Phong cứ cười thầm trước thái độ của Hiểu Đồng. Lúc đến gõ cửa phòng cô quả thật không có chút suy nghĩ nào nhưng thấy bộ dạng của Hiểu Đồng thế này quả thật cậu cũng có chút ám muội.
Bước đến bên cái chậu đặt trên bàn, Vĩnh Phong bê nó lên và cúi người ngồi xuống đặt dưới chân của Hiểu Đồng. Hiểu Đồng nhìn chằm chằm thau nước, không hiểu là chuyện gì.
Bất ngờ vĩnh Phong cầm lấy chân bên trái của Hiểu Đồng khiến cô run bắn lên khom người chụp lấy cánh aty đang nắm chân cô kéo lại.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng tinh quái cười lớn rồi cố gắng kìm nén nụ cười lại nói :
- Em ngâm chân vào đây đi sẽ bớt nhức hơn đó.
Hiểu Đồng lúc này mới vỡ òa cơn sợ hãi trong lòng. Càng thấy xấu hổ vô cùng, quả thật là cô đã hiểu lầm một cách ngốc ghếch. Cô bèn bỏ đôi dép ra khỏi chân rồi đặt chân vào trong chậu nước. Chậu nước ấm dường như có bỏ thêm chút muối, ngâm một lát thì cô cảm thấy thật sảng khoái, dễ chịu vô cùng.
Nhìn gương mặt thư giản của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong cảm thấy rất hài lòng. Cậu đến ngồi bên cạnh Hiểu Đồng, nắm lấy bàn tay của cô. Hiểu Đồng nhẹ nhàng ngã đầu dựa vào vai của Vĩnh Phong, thì thầm nói :
- Cám ơn anh.
- Anh thích cái cảm giác em dựa vào anh lúc này. Sau này dù thế nào đi nữa, anh muốn em mãi dựa vào anh. Anh muốn mình là người bảo bọc, che chở cho em. Chỉ mình anh thôi.
Hiểu Đồng không nói gì bởi vì lúc này cô cảm thấy thật hạnh phúc, cô xiết nhẹ tay Vĩnh Phong. Gặp được Vĩnh Phong là điều may mắn nhất của cô. Được yêu anh và được anh yêu chính là điều mà bất cứ người con gái nào cũng mong ước. Hiểu Đồng thấy mình thật may mắn, may mắn vì đã gặp được Vĩnh Phong, gặp được một nữa còn lại của bản thân mình.

Nước trong chậu bắt đầu nguội dần, Vĩnh Phong đứng dậy định đi thay chậu nước mới nhưng Hiểu Đồng đã ngăn lại.
- Không cần đâu, em không còn cảm thấy nhức mỏi nữa rồi.
Vĩnh Phong bèn bê chậu nước đặt lại trên bàn và cầm một chiếc khăn bông khụy một chân xuống, lại tiếp tục nắm lấy chân của Hiểu Đồng. Lần này Hiểu Đồng để mặc cho Vĩnh Phong tự nhiên nắm chân mình lên nhẹ nhàng dùng khăn bông lau hết sự ẩm ướt. Con trai khi yêu liệu có tình nguyện rửa chân cho bạn gái, tự nguyện lau chân cho bạn gái hay không ? Hiểu Đồng nghĩ rằng con số đó thật sự rất hiếm. Cô cười tủm tỉm hỏi :
- Anh không sợ mất tôn nghiêm của người đàn ông sao.
Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt nheo nheo hút hồn, đôi môi cong quyến rũ, lấy tay nắm chóp mũi cao cao của Hiểu Đồng vuốt nhẹ, cười xòa :
- Tôn nghiêm đàn ông chỉ bị mất khi không biết và không thể chăm lo cho người yêu của mình mà thôi.
Hiểu Đồng bật cười lớn nói :
- Vậy em là người giúp anh giữ vững tôn nghiêm của mình à… Vậy thì phải thưởng cho em rồi.
Vĩnh Phong đã lau khô chân cho Hiểu Đồng, cậu văng chiếc khăn bông qua một bên. Ngồi lên trên giường rồi choàng tay ôm lấy Hiểu Đồng nhấc bổng cô cho ngồi vào lòng mình, phả những hơi thở nóng rực luồn qua mái tóc Hiểu Đồng, chạm vào làn da mịn màng của cô, khiến phần chân tóc dựng cả lên. Hiểu Đồng cảm thấy hơi thở bắt đầu dồn dập. Tiếng tim dường như đập mạnh, nhưng không chỉ có tiếng tim của cô mà còn có tiếng tim của ai kia.
Đầu Hiểu Đồng dựa vào lòng ngực vạm vỡ của ai kia, đón nhận cái ôm siết nồng nàn. Cái cằm cong quyến rũ dựa vào tóc cô, truyền thân nhiệt nóng rực sang người cô, khiến cả người Hiểu Đồng muốn bốc cháy.
Bên ngoài trời mưa vẫn trĩu hạt, hơi lạnh tràn vào nhưng không thể nào xâm nhập vài hai cơ thể đang nóng hừng hực kia. Bất giác Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt nồng nàn cuốn hút của ai kia. Bất giác bị nó cuốn lấy lúc nào không hay biết, đầu óc như mị đi, cả thân người khẽ run nhẹ.
Vòng tay không biết từ lúc nào đã choàng qua cổ của Vĩnh Phong, đôi môi hồng khẽ hé mở đón nhận cái chạm nhẹ nhàng của bờ môi Vĩnh Phong một cách từ từ. Bờ môi của Hiểu Đồng bị bờ môi kia chiếm đoạt càng lúc càng mãnh liệt. Cái lưỡi ướt át xâm nhập vào vào vùng khoang trống trải đào xới khắp nơi tìm kiếm sự hồi đáp.
Đầu óc Hiểu Đồng trở nên hoãn loạn, không còn có khả năng tự chủ nữa. Chỉ có thể khuất phục vô điều kiện sự chiếm hữu kia. Nụ hôn thật dài, thật sâu thật mãnh liệt đến ngộp thở. Hiểu Đồng khó khăn lắm mới bắt kịp được hơi thở của Vĩnh Phong, nhưng mỗi khi cô vừa bắt kịp thì nụ hôn ấy lại càng cuồng loạn hơn khiến trái tim Hiểu Đồng muốn bứt ra khỏi lòng ngực vì phải chịu sức ép quá lớn.
Thân thể giờ đây chẳng khác tấm lụa nhẹ, được vòng tay kia nâng lấy, nương tựa vào vòng tay ấy. Chẳng hiểu từ lúc nào đã ngã trên chiếc nệm êm ái, mịn màng, mát rượi kia, cả thân người đã bị thân ai kia kìm chặt bên dưới.
Thân thể càng lúc càng nóng bừng lên dữ dội, không khí xung quanh dường như biến mất, không để lại một chút vết tích nào. Vòng tay Hiểu Đồng không còn đủ sức ôm lấy cổ Vĩnh Phong đàng buông hờ trên vai.
Đầu óc giờ đây choáng váng gần như muốn ngất xỉu, Hiểu Đồng bóp chặt bờ vai của Vĩnh Phong. Cuống quýt đáp trả nụ hôn kia, cố gắng tìm lấy sự đồng nhịp trong hơi thở.
Nụ hôn ướt át mãnh liệt kia kịp thời rời đi trước khi Hiểu Đồng chìm vào phiêu lãng, nhưng nó không rời đi mà nhẹ nhàng vờn trên môi cô. Một cách cố gắng Hiểu Đồng từ từ lấy lại hơi thở. Đôi mắt nhắm ghiền giờ đang từ từ hé mở, nhìn thấy trong đôi mắt ai kia tràn đầy dục vọng. Hiểu Đồng có gắng lấy lại lí trí của bãn thân nhưng lí trí của cô dường như đã bị dục vọng kia nhấn chìm.
Bàn tay Vĩnh Phong trượt dài từ chiếc eo thon lên tới bờ ngực, chiếm lĩnh nó. Hàng nút áo đã bị bung ra ở nấc đầu tiên. Đôi môi tham lam kia nhẹ nhàng đặt trên bờ mi cong của Hiểu Đồng.
- Vĩnh Phong – Hiểu Đồng cuống quýt gọi trong hơi thở.
Nhưng Vĩnh Phong không đáp lại. Cậu đang chìm đắm trên thân thể Hiểu Đồng.
- Vĩnh Phong – Hiểu Đồng khẽ gọi lần nữa.
Lần này Vĩnh Phong chỉ « Ừ » một tiếng trong đam mê. Bàn tay tiếp tục lần xuống chiếc nút áo thứ hai.
- Anh có biết người dân chúng ta hay hò reo cổ vũ như thế nào không ?
Vĩnh Phong chợt dừng lại, cậu nhấc mình lên nhíu mày nhì Hiểu Đồng khó hiểu. Sao cô lại hỏi một câu chẳng ăn nhập gì như vậy chứ. Hiểu Đồng liền luồng tay qua người Vĩnh Phong rồi nhấc mình đứng lên.
- Anh không biết phải không, để em làm cho anh xem.
Nói rồi Hiểu Đồng vỗ tay mấy cái, rồi vung hai tay lên cao hô lên :
- Việt Nam vô địch, Hồ Chí Minh muôn năm.
Nói rồi cô nhì ngươi mặt đần ra khó hiểu của Vĩnh Phong mím môi cười nhẹ nói :
- Anh làm thử đi, cùng hô với nhiều người sẽ rất thú vị.
Nói rồi Hiểu Đồng vừa đi lùi ra phía cửa, vừa vỗ tay hô lên :
- Việt Nam vô địch, Hồ Chí minh muôn năm.
Cuối cùng cô biến mất sau cánh cửa phòng, bỏ lại Vĩnh Phong một mình bơ vơ như thằng ngốc. Vĩnh Phong bật cười một cách ngốc nghếch, bắt chước Hiểu Đồng vỗ tay reo lên :
- Việt Nam vô địch, Hồ Chí Minh muôn năm.
Sau đó cậu ngã người xuống đệm, mắt nhìn lên trần nhà thở dài than thầm :
- Haiz ! Mình lại bị xem như thằng ngốc rồi.


Trời khuya dần, càng lúc càng lạnh lẽo, bên ngoài trời vẫn còn nặng hạt. Có lẽ trời sẽ mưa suốt một đêm. Hiểu Đồng đang ngủ ngon giấc, cảm thấy hơi lạnh, cô vơ tay kéo chiếc chăn bên dưới chân lên đắp cho mình và bé Đường. Choàng chăn qua bên cạnh, Hiểu Đồng chợp phát giác bên cạnh trống không. Hoảng hốt, cô ngồi bật dậy, quơ tay tìm kiếm bên dưới, đôi mắt bắt đầu tìm kiếm trong đêm tối. Vẫn là cảm giác trống không kia. Một tia chớp lóe lên luồn qua khe hở của chiếc rèm nơi cửa sổ kèm theo một tiếng sấm rền vang. Ánh sáng yếu ớt càng làm cho Hiểu Đồng thấy sự trống trãi bên cạnh.

Cô quay lại giật lấy sợi dây đèn ngủ, ánh đèn mờ ảo phát ra, Hiểu Đồng chăm chú nhìn kĩ nhưng hoàn toàn không thấy bé Đường đâu cả, không có một hới thở nào khác ngoài hơi thở dồm dập của cô. Tiếng tim đập mạnh nghe rõ giữa trời khuya đang mưa sa.

Tung người ra khỏi giường, Hiểu Đồng bước đến bên công tắc đèn trên tường gần cánh cửa ra vào, tâm trạng hoang mang cực độ. Ánh đèn vừa sáng lên, Hiểu Đồng căng mắt ra soi rõ từng ngóc ngách trong phòng nhưng bóng dáng bé Đường hoàn toàn mất tăm. Kinh hãi Hiểu Đồng hét tên bé Đường nhiều lần nhưng trả lời cô chỉ có tiếng mưa rơi rả rích và tiếng sấm lần nữa nổ ầm.

Hiểu Đồng vội mở cửa chạy nhanh đến phòng Vĩnh Phong hấp tấp gõ cửa. Gương mặt Hiểu Đồng tái xanh, nỗi lo sợ mất bé Đường làm cô muốn phát điên lên. Thời gian chờ đợi Vĩnh Phong ra mở cửa chỉ mất vài giây nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy dài như một thế kỉ.

Cánh cửa vừa hé mở ra, Hiểu Đồng hối hả nói :

- Vĩnh Phong ! Bé Đường ….

Gương mặt Vĩnh Phong hiện ra với một ngón tay đặt trên khóe miệng nói khẽ :

- Suỵt ! Bé Đường đang ở trong phòng anh. Con bé vừa mới ngủ thôi.

Nói rồi, Vĩnh Phong mở lớn cửa, đứng sang một bên cho Hiểu Đồng đi vào.

Hiểu Đồng vội bước vào trong nhìn ngắm, quả thật bé Đường đang nằm ngủ một cách ngon lành trên giường của Vĩnh Phong. Gương mặt thiên thần của bé Đường trong lúc ngủ dường như rất vui vẻ và hạnh phúc, mãn nguyện vô cùng.

Hiểu Đồng ngồi xuống giường, tâm trạng nhẹ nhỏm vô cùng, thở ra một cái, cô cúi người ôm lấy bé Đường. Được ôm bé Đường trong vòng tay, Hiểu Đồng mới thấy tảng đá đè nặng trong lòng được cất đi.

Vĩnh Phong nhẹ nhàng đóng cửa lại, quan sát tâm thái của Hiểu Đồng mĩm cười nói khẽ :

- Tiếng sấm làm bé Đường giật mình thức dậy, thấy em ngủ say nên bé Đường chạy qua gõ cửa phòng anh. Nhất định đòi ngủ với anh, anh phải dỗ mãi con bé mới chịu ngủ.

Vừa nói, Vĩnh Phong vừa đi đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Hiểu Đồng hôn nhẹ lên mái tóc tơ của bé Đường rồi ngồi nhổm dậy, luyến tiếc nhìn bé Đường nói nhỏ :

- Bé Đường rất sợ sấm, trước đây con bé thường chui rúc vào lòng của em rồi mới chịu ngủ.

Gương mặt phụng phịu giận dỗi, đôi mắt xen một chút ganh tỵ, cô đấm nhẹ vào ngực Vĩnh Phong hờn mác nói :

- Từ lúc nào mà bé Đường lại thích anh hơn em vậy.

Vĩnh Phong chụp lấy cánh tay đang đấm vào ngực, kéo Hiểu Đồng vào lòng mình, trêu ghẹo :

- Có người vừa uống dấm hay sao mà lại chua như thế nhỉ.

Hiểu Đồng trước lời trêu ghẹo của Vĩnh Phong thì cảm thấy hơi xấu hổ, cô cắn nhẹ vào vai cậu. Vĩnh Phong đành gồng mình chịu đựng cái cắn yêu của Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn bộ mặt nhăn nhó tức cười của Vĩnh Phong, có miệng nhưng không thể la đến tội nghiệp. Đành bật cười bỏ ra, đôi môi chúm chím cười :

- Để xem lần sau anh còn dám trêu em không.

- Anh không dám nữa – Vĩnh Phong vừa nhăn nhó trả lời vừa xoa xoa chỗ bị cắn .

Bỗng nhiên…

- Hắt xì …- Hiểu Đồng bỗng nhiên nhảy mũi một cái, thân thể hơi rùn mình một cái.

Tuy là phòng Vĩnh Phong có bật điều hòa rất là ấm nhưng vì lúc nãy bị mắc mưa nên Hiểu Đồng bị cảm lạnh một chút.

- Em bị cảm lạnh rồi - Vĩnh Phong lo lắng nói – Để anh đi lấy thuốc.

- Không cần đâu – Hiểu Đồng vội ngăn lại – Em ngủ một giấc dậy là khỏe ngay thôi .

Vĩnh Phong miễn cưỡng gật đầu nói :

- Vậy em nằm xuống đây ngủ với bé Đường đi. Anh qua phòng khác ngủ.

Hiểu Đồng cắn nhẹ môi suy nghĩ một lát, khi Vĩnh Phong quay lưng bước ra ngoài thì Hiểu Đồng gọi với theo :

- Thật ra cái giường này đủ rộng cho ba người nằm.

Nói rồi Hiểu Đồng cảm thấy mặt đỏ tới tai, cô vội chui vô tấm chăn ôm chặt bé Đường. Vĩnh Phong ngỡ ngàng khi nghe Hiểu Đồng nói, lại thấy bộ dạng xấu hổ của Hiểu Đồng đáng yêu vô cùng. Mĩm cười một cái, khóe môi cong cong gợi cảm tiến lại gần định nằm xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Nhưng…

- Không được nằm bên này, qua bên kia đi – Hiểu Đồng xoay người lại quắt mắt nói.

- Anh không thích nằm bên kia, bên kia lạnh lắm – Vĩnh Phong láu cá nói rồi nhanh nhẹn chui vào trong chăn ôm lấy Hiểu Đồng.

Tất nhiên là Hiểu Đồng không chấp nhận rồi, cô bèn đạp một cái thật mạnh, hất Vĩnh Phong ngã lăn xuống nền gạch một cái thật đau.

- Ây da… - Vĩnh Phong đau đớn rên rỉ.

- Nếu anh còn giở trò thì một là nằm dưới sàn nhà, hai là qua phòng khác ngủ - Hiểu Đồng không nhân nhượng nói, gương mặt lúc này thật chua ngoa đanh đá.

Căn phòng dù ấm cúng đến đâu đi chăng nữa thì sàn nhà vẫn cực kì lạnh lẽo. Vừa chạm tay xuống sàn thôi, Vĩnh Phong cũng thấy run mà cậu đâu dại gì bỏ sang phòng khác ngủ. Đành lếch thân qua bên kia nằm vậy. Dù sao được nằm cùng Hiểu Đồng trên một chiếc giường thì cũng là tu chín kiếp rồi không thể đòi hỏi thêm nữa.

Bàn tay Hiểu Đồng quàng qua ôm lấy bé Đường bị kéo sát qua bên kia, bàn tay dài của ai kia choàng qua cả hai chị em ôm lấy phần em của Hiểu Đồng.

- Không được ôm – Hiểu Đồng đanh đá nói.

- Đây là phòng anh, phải để cho anh một chút quyền lợi chứ - Vĩnh Phong ương bướng gian xảo nói.

Hiểu Đồng muốn rút người ra khỏi tay của Vĩnh Phong nhưng bị cậu giữ chặt, lại không dám giằng co vì sợ bé Đường thức dậy, đành nằm im để cho bàn tay kia ôm lấy phần eo của mình.

Hai người nhìn gương mặt say ngủ của bé Đường cảm thấy rất hạnh phúc.

- Bé Đường rất ngoan và đáng yêu, ai gặp cũng phải yêu mến - Vĩnh Phong vuốt mái tóc bé Đường nói.

Hiểu Đồng chạnh lòng một chút khi nghĩ đến việc bé Đường chạy đến phòng tìm Vĩnh Phong, bất giác buộc miệng nói :

- Thật không ngờ bé Đường lại quyến luyến anh như vậy, có lẽ bé Đường luôn cần một người cha.

Chợt thấy mình vừa nói một điều không nên nói, Hiểu Đồng vội vàng lãng đi chỗ khác :

- Buồn ngũ rồi, đi ngủ thôi.

Cô vội vàng nhắm mắt lại, để lại cho Vĩnh Phong một câu hỏi lớn về thân thế của bé Đường.

Nhà họ Vũ cũng là một dòng họ danh tiếng, nhưng ông Vũ Triết vốn là một kẻ nham hiểm, để đạt được mục đích, ông ta bất chấp mọi thủ đoạn. Không lắm người bị ông ta gài bẫy dẫn đến phá sản hoặc chịu lệ thuộc vào công ty ông ta. Phải nói ông ta là một người bạn bè thì ít kẻ thù thì nhiều. Bọn họ trước mặt thì ngoài miệng tươi cười nhưng trong lòng luôn chứa đựng dao găm. Nhưng trước thể lựa quá lớn của ông ta cộng thêm mối quan hệ mật thiết với tập đoàn Nguyên Thành Phong nên có lắm kẻ phải dè chừng, không dám động tới.

Mẹ Vĩnh Phong sở dĩ là bày ra bữa tiệc ngày hôm qua là do ông Vũ Triết đề nghị. Buổi tiệc đó chính là buổi lễ hứa hôn của Vĩnh Phong và Vũ Quỳnh. Vốn dĩ bà Mai Hoa và bà Kim Xuân hai ngời bạn thân thiết đã ngầm đứng ra tác hợp cho hai đứa con của mình. Chỉ đợi Vũ Quỳnh về nước là sẽ tổ chức tiệc đính hôn, nhưng khi Vũ Quỳnh về nước thì bà Mai Hoa phải bay qua Thụy Sỹ để giải quyết công việc, nào ngờ khi bà về nước thì bắt gặp Hiểu Đồng và Vĩnh Phong đang ở bên nhau. Cộng với cái đẳng cấp quá chênh lệch giữa Vĩnh Phong và Hiểu Đồng, họ bắt buộc phải tiến hành gấp rút buổi lễ đính hôn này.

Tất nhiê bà Mai Hoa giấu nhẹm chuyện này với Vĩnh Phong. Bà Mai Hoa sinh ra trong một gia đình giàu có và có thế lực trong thương trường và chính trường. Ba bà là doanh nhân nổi tiếng nhất bấy giờ, bác của bà là một quan chức cấp cao trong chính trị. Bà lại là con gái duy nhất nên tất cả những gì bà muốn đều có thể lấy được, xưa nay không ai dám làm trái ý bà. Bây giờ địa vị của bà so với khi xưa càng cao hơn, cho nên bà tự cho mình quyền được sai khiến áp đặt người khác.

Từ nhỏ đến lớn, bà dùng sự áp đặt của mình lên hai đứa con trai: Vĩnh Thành và Vĩnh Phong. Không bao giờ bà làm theo ý nguyện của hai đứa con, luôn áp đặt hai người đi theo con đường bà đã chọn. Vĩnh Thành từ nhỏ rất ngoan, cậu luôn làm theo ý mẹ dù cho thích hay không thích. Nhưng Vĩnh Phong thì khác, cậu là người không thích bị người khác sắp đặt. Lúc nhỏ miễn cưỡng phải vâng lời, nhưng cậu càng lớn thì bà Mai Hoa càng khó quản được cậu. Cho nên bà muốn đặt cậu vào việc đã rồi để cậu không thể phản kháng được nữa.

Việc bà dẫn theo Hiểu Đồng, tuy không phải là mục đích sỉ nhục nhưng muốn cho cô thấy sự khác biệt quá lớn giữa cô và Vĩnh Phong để cô tự biết mà rút lui. Nhưng thật không ngờ, khi không thấy Hiểu Đồng, Vĩnh Phong lại có phản ứng quyết liệt như vậy. Khi cậu đùng đùng giận dữ bỏ đi thì gia đình Vũ Quỳnh vì sót con nên đã nặng lời trách móc bà Mai Hoa. Trong lúc giận dữ lỡ lời, bà Kim Xuân đã chấm dứt tình bạn bấy lâu nay của hai người. Bởi vì bà Mai Hoa là người không thích ai động vào mình huống hồ là con trai mình. Vì bân rộn công việc nên bà ít quan tâm đến hai đứa con nhưng điều này không chứng tỏ là bà không yêu họ, mà ngược lại, bà rất yêu hai đứa con của mình. Cho nên khi ông Vũ Triết lên tiếng mắng Vĩnh Phong là đồ ngang ngược, hung bạo thì bà Mai Hoa tức giận vô cùng.

Những vị khách mời ngày hôm đó được mời đến và được thông báo lí do của buổi tiệc đó. Không ngờ lại chứng kiến sự trở mặt của hai gia đình. Có người lấy làm tiếc nhưng có người lại cười thầm trong bụng.

Không còn chỗ dựa là tập đoàn Nguyên Thành Phong thì những kẻ ghen ghét nhà Vũ Quỳnh
1 2 3...24 »

Lượt xem: 12271
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook